Giới thiệu
Tin tứcSự kiện & Đối thoại
Sáng Tác
Nghệ thuật
Lý luận & Phê bìnhNgười & Đất quê hương
MultiMedia
Zalo

Đỗ Thành Đồng và những hành trình thơ trong đêm

YẾN THANH    28/04/2026    149
Thơ lục bát Đỗ Thành Đồng không có nhiều cách tân đáng chú ý trên phương diện thi pháp, bởi nó được viết với hình thức khá cổ điển, cách gieo vần, cách đặt tứ thơ của anh cũng không có quá nhiều đổi mới, nếu như ta so sánh với một vài cây lục bát đương đại gây được tiếng vang trên văn đàn hiện nay như Miên Di hay Nguyễn Thế Hoàng Linh. Song Đỗ Thành Đồng vẫn xác lập được giọng điệu thi ca rất riêng, không lẫn. Thơ anh luôn luôn buồn nhưng nỗi buồn ấy không phải là cảm xúc cá nhân nhất thời, mà là nỗi buồn chiêm nghiệm đời tư thế sự một cách sâu sắc.

Tôi quen biết thi sĩ Đỗ Thành Đồng ngẫm ra cũng gần ngót chục năm, trong sự kiện hội thảo văn chương về nhà văn lão thành của đất Quảng Bình - Hoàng Vũ Thuật. Khi anh chìa bản thảo ra nhờ tôi viết lời giới thiệu ngay lần đầu gặp gỡ, quả thật tôi hơi ái ngại vì không biết thông tin gì về anh. Tướng mạo anh cũng có vẻ chân chất, không hợp với thi tạng của những thi sĩ. Tính tôi có cái dở là hay cả nể, đôi khi nhận lời viết về thơ một số thi sĩ địa phương mà sau đó cứ hối hận mãi. Cầm tập bản thảo của Đỗ Thành Đồng về tôi chưa đọc, song cũng cảm thấy đắn đo và hỏi han một số bạn bè văn chương. Sau cùng, tôi nghĩ mình sẽ đọc hết bản thảo và quyết định sau cùng sẽ do chất lượng bản thảo quyết định. Chuyện xảy ra sau đó gần như là duyên phận, và tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định đó của mình. Nhiều năm sau này, tôi ít gặp, cũng gần như không nói chuyện nhiều với Đỗ Thành Đồng, song tôi luôn theo sát thi trình sáng tạo của anh. Khi anh xuất bản những tập thơ mới, thậm chí không gửi tặng, tôi vẫn lặng lẽ đọc. Rồi khi anh được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam, được một số giải thưởng văn nghệ, tôi tin mình là một trong những người vui nhất, song tôi cũng không kể với anh cảm xúc ấy.

Ảnh: Nhà thơ Đỗ Thành Đồng
Ảnh: Nhà thơ Đỗ Thành Đồng


Gần đây, khi biết Đỗ Thành Đồng có ý định in tập thơ Lục bát đời (Nxb Hội Nhà văn, 2025), lại là thơ lục bát, tôi chủ động bảo với anh hãy để mình giới thiệu cho tập thơ mới này, cho dù tôi khá bận bịu công việc xã hội, nên có thể anh kiên nhẫn chờ lâu trong vài tháng. Dù anh rất háo hức in thơ sớm, song cuối cùng như một duyên nợ, anh vẫn chờ tôi. Tôi trân trọng và thán phục Đỗ Thành Đồng ở hành trình sáng tạo bền bỉ với thơ ca, cũng như đam mê không vụ lợi của anh đối với bộ môn nghệ thuật này. Với tôi, thơ ca không đơn thuần chỉ là một thể loại văn học thuần tuý, mà cao hơn, nó là một bộ môn nghệ thuật, một triết lý sống. Đỗ Thành Đồng ngoài đời thật là một người bỗ bã, không ngại va chạm lẫn tranh cãi, anh sống không thực sự khéo léo và sẵn sàng tranh cãi để tìm ra chân lý hoặc bảo vệ chân lý mà anh tin tưởng. Song trong thơ ca, Đỗ Thành Đồng thể hiện nỗi buồn thân thế ở tầm vũ trụ quan, thơ anh có chiều sâu triết lý hiếm thấy ở những thi sĩ ngày nay. Tôi xin đơn cử một vài ví dụ trong tập thơ mới này: “Ta ngồi xem sợi chỉ tay/ hiểu mình đã sống hết ngày gian nan/ trời không sinh sợi khôn ngoan/ nhưng cho thêm sợi đa đoan với đời…/ bao giờ về với mây trời/ chỉ xin mấy ngọn cỏ tươi theo cùng” [Xin mấy ngọn cỏ tươi]; “Có bài thơ chết dọc đường/ xác thân chưa lạnh khói hương đã tàn/ có bài thơ gục trên bàn/ nhân tình chẳng một tiếng than thở gì/ có bài thơ ngủ li bì/ chẳng ai buồn đánh thức vì mất công…/ mai rồi thơ vẫn trắng tay/ gom chi nước mắt cho dày mặt trăng” [Ai điếu]; “mặc ai đi hết mưa nguồn/ ta về mở quan bán cuồng điên ta” [Cuồng].

Thi sĩ tài năng là kẻ biết tìm ra và nói lên những điều phổ quát, những điều bình dị trong ma trận những sự kiện phức tạp và nhiễu nhương, vụn vặt trong cuộc sống thường nhật. 

Đỗ Thành Đồng có năng lực lẫn sở thích dẫn dụ bạn đọc vào một thi giới vừa quen vừa lạ. Ở đó, anh liên tục bày biện những hình tượng, cảnh huống trớ trêu, phi lý nhưng cũng đầy tính triết lý và đều là những tình huống hiện sinh phổ biến trong cuộc đời. Thi sĩ tài năng là kẻ biết tìm ra và nói lên những điều phổ quát, những điều bình dị trong ma trận những sự kiện phức tạp và nhiễu nhương, vụn vặt trong cuộc sống thường nhật. Dẫu sao, khác với vẻ thô ráp, cực đoan, đôi khi đầy quyết liệt, dữ dằn ngoài đời, chúng ta thấy chân dung thi sĩ Đỗ Thành Đồng trong thơ luôn ưu tư và đậm nét buồn trước thế cuộc lẫn đời tư. “Chữ thầy khó đổi đạo trò/ dân tình cứ thấy lửa lò vỗ tay/ bức tranh một sắc xưa nay/ ai tài tô vẽ thì thay đổi màu” [Bức tranh]; “Chúng mình cứ uống cho say/ con chuồn chuồn ớt thì cay nỗi gì/ có buồn nhỏ lệ vào ly/ rồi ta cứ uống cạn vì ta thôi” [Cạn trắng]; “Kéo cày là nghiệp của trâu/ Trâu mà ham chọi thì đầu nghiệp tan…/ Đèn cao áp phải sáng trưng/ Người trèo cao phải coi chừng hố đen/ Trăm năm trong cõi người khen/ Chữ tâm lần giở trước đèn chẳng ra!” [Ca dao]. Thơ lục bát Đỗ Thành Đồng không có nhiều cách tân đáng chú ý trên phương diện thi pháp, bởi nó được viết với hình thức khá cổ điển, cách gieo vần, cách đặt tứ thơ của anh cũng không có quá nhiều đổi mới, nếu như ta so sánh với một vài cây lục bát đương đại gây được tiếng vang trên văn đàn hiện nay như Miên Di hay Nguyễn Thế Hoàng Linh. Song Đỗ Thành Đồng vẫn xác lập được giọng điệu thi ca rất riêng, không lẫn. Thơ anh luôn luôn buồn nhưng nỗi buồn ấy không phải là cảm xúc cá nhân nhất thời, mà là nỗi buồn chiêm nghiệm đời tư thế sự một cách sâu sắc. Đỗ Thành Đồng thống nhất con người công dân với con người thi sĩ. Ngoài đời, anh không ngại tranh luận, đấu tranh, trong thơ anh nhìn sâu vào bản thể của tồn tại làm người như nhiễu nhương, phi lý trong thời hậu hiện đại mà chúng ta đang sống. Chiều sâu triết lý và nhìn ra bản chất của đời sống, có thể nói là thế mạnh trong thơ Đỗ Thành Đồng nói chung, và thơ lục bát của anh nói riêng. Nhiều câu thơ trong tập thơ Lục bát đời này, theo tôi, xứng đáng được giảng dạy trong nhà trường: “Yêu nhau nước bọt thơm tho/ Ghét nhau nước bọt là đồ thối tha/ Trên cành nát cũng là hoa/ Đã rơi xuống đất là ra rác liền/ Giỏi son giỏi phấn thành tiên/ Giỏi đeo mặt nạ thánh hiền lên ngôi” [Cuối cùng].


Lục bát đời của Đỗ Thành Đồng theo tôi là tập thơ đậm phong cách của anh. Tức là trong thơ lục bát, thi sĩ tường giải tâm hồn và bày biện những trăn trở, suy ngẫm của anh một cách trực tiếp và rõ ràng nhất, so với những tập thơ tự do trước đây. Điều này rất có thể xuất phát từ tính trữ tình của thơ lục bát, nhưng cũng có thể nó là chỉ dấu cho thấy những chuyển biến căn bản trong tư duy thơ Đỗ Thành Đồng. Đọc tập thơ này, tôi nhận ra sự phổ biến của không gian nghệ thuật đêm tối, chiếm gần như một nửa thế giới nghệ thuật thơ. Gần như bài thơ nào cũng được sáng tạo, suy ngẫm, chắt lọc trong màn đêm và bóng tối. “Đêm như một vệt sao sa/ tôi dài anh ngắn vẫn là đêm thôi…/ mỗi người một bóng tối riêng/ yêu thương ngắn lại nỗi niềm dài ra” [Đêm riêng]; “Đêm đừng ngắn thế đêm ơi/ ta nghe chưa khẳm tiếng người với nhau…/ đêm này đêm tỉnh hay mơ/ cho ta xin một câu thơ giã từ” [Dạ khúc]; “Nửa đêm tỉnh giấc cồn cào/ tìm hoài chỉ thấy mỗi sao trên trời” [Đói]. Tôi cũng là một người làm thơ, và tôi hiểu rằng đối với những thi sĩ nặng trĩu tâm sự và đời tư, thì không gian bóng đêm là điều kiện lý tưởng cho sáng tạo nghệ thuật. Trong đêm tối, nỗi cô đơn thinh lặng khi vạn vật đi vào giấc ngủ khiến thi sĩ có thể chắt lọc tâm hồn mình ra thứ men rượu thơ của những trăn trở và nỗi đau. Trong bóng đêm, thi sĩ cảm thấy cô đơn nhất, tĩnh tâm nhất để sống trọn vẹn với thơ ca. Do vậy, việc Đỗ Thành Đồng lựa chọn không gian bóng đêm là không gian chính yếu cho tập thơ lục bát cũng là điều tất yếu và tự nhiên.

Không gian bóng đêm đi liền với mặc cảm chết và cảm thức cô đơn thường trực trong tập thơ Lục bát đời của Đỗ Thành Đồng. Quả thật anh đã có những vần thơ hay, thậm chí rất hay về những chủ đề này. “ruộng đồng đói cánh cò ngang/ nước sông đói cá phố làng đói trăng/ tre già đói những mầm măng/ chợ hoa đói nụ nở bằng tự nhiên/ con người đói phút bình yên/ em tôi đói nốt cái quyền thuỷ chung” [Gan]; “Tôi ngồi viết điếu văn tôi/ lỡ mai khỏi phải nghe lời tán điêu/ ai khôn văn tế viết liều/ để hương khói cũng thẹn điều dối gian” [Điếu văn]. Quả thật tự mình viết điếu văn cho mình, khi vẫn còn đương sống khỏe mạnh, thì thi giới e chỉ mỗi Đỗ Thành Đồng. Anh là kẻ sống lạ và viết lạ trong thơ. Nên, thơ Đỗ Thành Đồng hay làm bạn đọc ngạc nhiên, bởi anh thường dũng cảm sống, nói và viết trượt ra khỏi quỹ đạo thường ngày của cuộc sống. Thơ là một phương thức lạ hóa đời sống thường nhật với những suy tư chữ nghĩa mới mẻ. Theo nghĩa ấy, Đỗ Thành Đồng có thể là người thất bại đâu đó trong công danh, đời sống, song anh luôn là kẻ thành công viên mãn trong thơ ca. “ta bà sấp ngửa rất nhanh/ sáng còn trộm cướp tối thành chân tu/ em buồn chi để âm u/ học theo thiên hạ á đù là xong” [Đừng buồn]. Nói toạc ra được trong thơ những suy nghĩ thực tại như vậy, theo tôi cần có bản lĩnh, Đỗ Thành Đồng may mắn có thứ ấy.

Cũng cần chú ý đến tư tưởng Phật giáo và không thời gian Phật giáo trong thơ Đỗ Thành Đồng - đặc trưng mà bạn đọc đã từng chứng nghiệm trong những tập thơ trước. Đỗ Thành Đồng là kẻ tu tại gia, anh tự chứng ngộ cho mình. Anh tu tập trong từng bước chân, từng hơi thở: “thi nhân là kiếp lãng du/ ôm đồm nhân thế mà tu tỉnh mình” [Lục bát cho em]; “chỉ xin mộ chí vô thường/ viết nơi an nghỉ kẻ cuồng dại thơ” [Nhắn biển]; “thế gian mấy nẻo nhân tình/ chữ buông chưa tụng lời kinh thở dài” [Cứ yêu]. Xét về hình tượng thơ, tôi nhận ra một điều khá ngạc nhiên, đó là sự phổ biến, lặp lại của hình tượng chú Cuội trong rất nhiều thi phẩm. Đến hơn chục bài trong một tập thơ mỏng có sự xuất hiện của Cuội. Ví dụ: “nào ai nương bóng chị Hằng/ nào ai bạc tóc với thằng Cuội đây” [Nửa]. Cuội mang ám thị vô thức về bản thể Đỗ Thành Đồng trong đời và trong thơ. Cuội mang tiếng nói dối, là kẻ bị lưu đày, bị cô đơn trên thiên giới, song Cuội cũng là kẻ duy mỹ, hiến mình cho cái đẹp. Đỗ Thành Đồng cũng có cho mình một vầng trăng riêng, một giai nhân chị Hằng riêng cho mình trong cuộc đời vất vả, nhiều sự việc không thành của anh, đó là thi ca. Vì vậy, hình tượng Cuội là một cuộc phóng chiếu bản thể của thi sĩ vào trong thơ lục bát.

Đỗ Thành Đồng đã ở tuổi tri thiên mệnh, hiểu được lẽ đời, rõ được lòng người, song tâm hồn thi sĩ của anh vẫn sôi nổi, đam mê như thuở đầu cầm bút. Con người trong thơ ca và con người trong đời sống của anh có một khoảng cách, và tôi thấy rằng đó là khoảng cách thú vị của một thi sĩ đích thực. Đưa thể thơ lục bát về với đời sống là một nỗ lực không dễ dàng, cũng lắm thi sĩ đã thử nghiệm song thất bại. Nhưng tôi nghĩ, với Lục bát đời, Đỗ Thành Đồng không chỉ có một bước tiến mới trong cảm hứng sáng tạo, mà đã thành công trong tư duy đổi mới thi ca. Tôi không tin anh sẽ ngủ yên mãi trên thành công tạm thời này, đó cũng là điều tôi hi vọng và trông chờ ở anh trong những thi phẩm mới.

Y.T