một bản ngã
vừa rơi…
NHÂN
HÌNH CŨ
Bản dương cầm cũ lắng rồi
Mùa đông chực đổ ào lên ngực
Về cùng dăm câu chuyện dở dang
Thầm thì
Thổn thức.
Ngày võ vàng những cánh gió quạnh hiu
Nghiêng phơi nỗi buồn ven hè phố vắng
Lớp lớp ký vãng mốc meo
Nối nhau lao về góc tường trắng
Nơi đã lâu thiếu dấu chân quen.
Thành phố bật lên cơn buốc lạnh
Tín hiệu cho kẻ lạnh lòng
Ngày qua ngày ủ ấm cuộc chờ mong
Say mê như chưa từng chia cách
Mặc chiếc bóng mờ nhòe
Tan tác như sương.
Mùa vẫn về như mùa cũ từng qua
Dành cho chúng ta - những nhân hình cũ kỹ.
GỌI TÊN
Tôi gọi tên mặt đất
đất trọi trơ từ khước màu xanh mùa vụ.
Tôi gọi tên mây trời
mây lặng câm thở mùi khí thải nồng nặc.
Tôi gọi tên dòng sông
sông chảy lầm lì không rửa trôi độc tố.
Chúng lặng lẽ bỏ đi
hay bởi tôi từng buông xuôi bất lực
cả chính mình cũng ô nhiễm mất rồi.

[Có ai]
gọi tên tôi bằng sự ẩm ương của đất
gọi tên tôi bằng chuyến tản cư của trời
gọi tên tôi bằng điệp trùng sóng nước.
và có ai gọi bằng
một bản ngã
vừa rơi…
