Chỉ vậy thôi
Để ai đến cuối đường đời
Hồn hoang về nơi đất mẹ
Nhặt cánh hoa tàn
Khóc nhớ mùa hoa.
KHÓC GIỮA MÙA HOA
Khóc giữa rừng hoa
Ai khóc giữa rừng hoa
Có phải em
Có phải ta
Hay người xa lạ
Cất tiếng thở dài
Lệ đá vỡ đôi
Con chim sầu non không
hót nữa rồi
Chỉ lặng im khóc giữa
rừng hoa
Một bản tình ca âm thầm
nấc nghẹn
Chẳng thể thành lời...

Ôi rừng hoa, rừng hoa
Ôi đời ta, đời bạn
Đời những con người lặng
lẽ đi xa
Đi xa không trở về nhà
Bao nhiêu tháng năm
Mang một rừng hoa trong
tiềm thức
Hoa Chuối đỏ tươi
Hoa Sim tím ngát
Hoa De Dẻ vàng thơm ngào
ngạt
Hoa Bưởi ngập ngừng trắng
tinh khôi
Gió mơn man qua những
lưng đồi
Khẽ nâng niu một cành Mua
dại
Mùi Mua xa ngái
Chua đắng tựa đời
Chỉ vậy mà thôi
Chỉ vậy thôi
Cho ta khóc giữa rừng hoa
Như khóc cho rừng nhân
loại
Bon chen quên chút hương
thầm
Chỉ vậy mà thôi
Chỉ vậy thôi
Để ai đến cuối đường đời
Hồn hoang về nơi đất mẹ
Nhặt cánh hoa tàn
Khóc nhớ mùa hoa.
