Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Đêm - thêm một bài thơ cho mẹ; Lời cỏ
đêm là nụ cười chú bò khoang bến trú
bên kia sông tháp chuông Ba Cồn* vọng nghiêng
quả khế trên cao lúc lắc chín vàng
mẹ ngồi khuấy nồi bánh đúc
giữa nhiều chiều mưa nắng
gió lay lá chuối mùi quê
con chó vện nhà ai khóc mớ
chiều hôm
Hến làng Mai
Chị gánh đôi thúng
Rao khắp đường xa
Bước qua góc chợ
Bán mùa hến quê
Vẽ đêm
Tháng ngày xa như tiếng chuông cập đến
gõ vào ta nhịp đập cẩn tin
đi qua những phố không đèn
đợi một ban mai chầm chậm sáng
Ngày em về với má; Tái sinh
ngõ nhỏ da diết mùa
xuyến chi vẫy chào
sông quê mang theo lời ru à ơi
soi tiếng khóc đầu đời
hàng cau cúi xuống mặt ao
thời gian khoác vội tiếng cu gù
đơm thơm quạnh quẽ
Đừng quên; Làng ta muôn đời vẫn thế
Làng ta muôn đời vẫn thế
Ăn tục ngữ uống ca dao
Miếng trầu trao nhau
Sâu đậm tình cha nghĩa mẹ
Làng ta muôn đời vẫn thế
Bình nhiên lặng lẽ chẳng khoe mình
Sông cũng máu và trăng cũng máu
Hóa thành mây thành những bàn tay ôm Tổ quốc yên bình
Tiếng chèo mẹ vung; Con thuyền không số
Con thuyền không số
Đậu bên bờ Gianh
Đạn cày loang lổ
Nhức nhối đầu ghềnh…
Bao nhiêu số phận
Gắn với con thuyền?
Bao nhiêu máu đổ
Cho đời bình yên?
Sông tơi bời mà trôi…; Ngày dài
mà sông vẫn xanh thế
Quảng Trị bong gió Lào
mà em vẫn giòn thế
giọng ngọt như chè quê
tô cháo canh ngày nắng
ớt đỏ như môi người
Ái Tử ngày nhớ mẹ
đường Chín tràn mây bay
Trong công viên Nhật lệ
Người xưa cảnh cũ còn đâu
Dòng sông cất giấu tình đầu nơi mô
Công viên một thoáng mộng mơ
Dã tràng xe cát lên bờ tìm nhau…
Em bé Đồng Hới; Em bé và biển cả
Em bé thủ thỉ kể
Về ước mơ bay xa
Muốn rời khỏi ngôi nhà
Một ngày không có biển
Sóng vỗ về lưu luyến
Biển sẽ mãi ở bên
Gửi con sóng dịu êm
Nằm trong trái tim nhỏ.
Ông Giăng đi đâu
Vừa tròn trịa đấy
Cứ hao khuyết dần
Trái bưởi ai gọt
Mỗi ngày bé hơn
