vẫn không thôi tìm lối sáng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
Tầm xuân
Chỉ cần nắng nghiêng
nụ sẽ run lên như ai vừa nhắc
đánh thức vạt sương dài
ký ức thoảng vai áo mới.
sáng thêm mọi khoảng trời
bâng khuâng gặp gió
rón rén cài nơ hồng
cành khẳng khiu ấm nhựa nửa chừng
ấm áp dồn về đầu nụ
từng milimet đổi mùa
dịu dàng ngỏ cùng mưa
bừng tất thảy những điều không tưởng.

Bình minh lật trang giấy trắng
dòng sông qua ngòi bút long lanh
từ ý nghĩ cỏ bắt đầu thủ thỉ
ken dày thêm tia nắng xuân ngời
khi màu hoa ấm cả khung trời
mọi con đường bỗng rời mặt đất
thoát khỏi thói quen bàn chân
tỏa vào thăm thẳm
nơi mùa xuân xa xăm
sương móc thức theo từng mạch cỏ
người lính thêm xuân này xa mẹ
đường chập chờn theo ánh sao xanh
những con đường hóa sóng vờn quanh
miên man thân tàu chơi vơi đỉnh gió
những con đường rẽ vào thân phận
qua mồ hôi qua giấc ngủ chập chờn
vẫn không thôi tìm lối sáng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
người thấy không sương mùa xuân rất ấm
đủ nảy mầm ký ức lặng im
chợt nhận ra vết chân chim mắt mẹ
là đời sông đẻ nhánh âm thầm.
Chỉ cần nắng nghiêng
nụ sẽ run lên như ai vừa nhắc
đánh thức vạt sương dài
ký ức thoảng vai áo mới.
sáng thêm mọi khoảng trời
bâng khuâng gặp gió
rón rén cài nơ hồng
cành khẳng khiu ấm nhựa nửa chừng
ấm áp dồn về đầu nụ
từng milimet đổi mùa
dịu dàng ngỏ cùng mưa
bừng tất thảy những điều không tưởng.

Bình minh lật trang giấy trắng
dòng sông qua ngòi bút long lanh
từ ý nghĩ cỏ bắt đầu thủ thỉ
ken dày thêm tia nắng xuân ngời
khi màu hoa ấm cả khung trời
mọi con đường bỗng rời mặt đất
thoát khỏi thói quen bàn chân
tỏa vào thăm thẳm
nơi mùa xuân xa xăm
sương móc thức theo từng mạch cỏ
người lính thêm xuân này xa mẹ
đường chập chờn theo ánh sao xanh
những con đường hóa sóng vờn quanh
miên man thân tàu chơi vơi đỉnh gió
những con đường rẽ vào thân phận
qua mồ hôi qua giấc ngủ chập chờn
vẫn không thôi tìm lối sáng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
người thấy không sương mùa xuân rất ấm
đủ nảy mầm ký ức lặng im
chợt nhận ra vết chân chim mắt mẹ
là đời sông đẻ nhánh âm thầm.
