Sợ chạm phải tâm sông
Rồi dậy sóng lòng
Có cơn rét đứt thịt da thuở nào tóc thề còn ngang vai áo
Chỏng chơ gầy một dáng hạc mai…
Muộn với sông
Hương
Áo
mỏng em qua cầu chưa kịp thôi cơn khát đáy tình
Về
miền núi Ngự
Bước
chân 20 năm
Chỉ
cách nhau một lần tay nắm chặt
Giấc
mơ Huế nâng em trên mỗi hành trình
Ánh
sáng đủ để chiều hạ huyền sông Hương lấy đi vài ba nỗi nhớ
Không
giống như lần đầu hạnh ngộ
20
năm nợ tiếng dạ thưa nợ ngàn lời xin lỗi
Muộn
một trời cỏ lau mơ giấc hoang tàn Đại Nội?
Trầm
tích dòng sông chiều nay cuộn về nguồn trượt dốc
Cơn
khát cũ những loài hình nhân
Trên
cánh đồng đương lúa hát
Nhận
ra gương mặt trái tim mình
Có
người từng thiết tha
Có
người từng hứa hẹn
Nhưng
lỗi ở ngược dòng ánh sáng
Có
tà áo mỏng nào che hết nỗi nhân gian?
Ngược
về tháng năm tìm lại dấu chân mình bên mép nước
Sợ
chạm phải tâm sông
Rồi
dậy sóng lòng
Có
cơn rét đứt thịt da thuở nào tóc thề còn ngang vai áo
Chỏng
chơ gầy một dáng hạc mai…
Muốn
dạ thưa với tim mình
Để
nỗi nhớ lặn sâu trong ngực trái
Nơi
này
Đã
muộn một dòng đau.
Người đàn bà lạnh
câm hơn đá
Nỗi nhớ vắt qua những dòng sông
Đi qua những con đường
Đi qua bốn mùa trời thu thay lá
Tâm có bình
an?
Chợt nhận ra
Ai cũng có trăm ngàn lý do để rời đi
Sao không ai chịu tìm về nơi dường như đã cũ
Nơi từng có hơi ấm mỗi ngày
Những gương mặt buồn
Trong đêm thở rất sâu?
Tôi nhìn em ở khoảng cách rất gần
Người đàn bà lạnh câm hơn đá
Tóc đã phớt màu thời gian
Tay đã thôi đeo nhẫn cưới
Môi đã thôi cười
Mắt đã xa xăm
Hạnh phúc vì giây phút này
Chúng ta của những 20 năm trước và sau
Đã thấm được phần nào nỗi mất mát đàn bà
Trong biển người vô tận
Em
Đánh cược cuộc đời
Chạy trốn
Những trói buộc từng là yêu thương
Giây phút rời đi
Mùi tiếc nuối trở thành gai nhọn
Đâm ngược vào tim
Buốt lạnh.
