Tiếng rao đêm
tiếng trầm tan vào gió
tiếng thanh lạc vào đêm
tiếng chân khua cõi thức
vẹt mòn đêm lặng yên
Những bông cúc khiêm nhường trên trang giấy
Còn bông cúc vàng ở lại (Nxb Hội Nhà văn, 2024) của tác giả Bùi Thị Diệu là hành trình trở về những miền sâu kín của kí ức và tâm hồn. Mỗi bài thơ như một cánh cửa hé mở không gian nội tâm đa chiều kích trong đời sống của chủ thể thơ: ánh sáng và bóng tối, đủ đầy và mất mát, kiên định và hoài nghi,...
Bí ẩn cát
cát đi mãi
còn tôi lún xuống
lún bao nhiêu thì tới Mẹ Cha
để thấu lòng cát.
ly cà phê và hoa bất tử; lãng quên
tình yêu tồn tại trong hư vô
đóa hoa bất tử nở trên miệng chiếc bình thon
cong cong làn môi vỡ.
Nhật Lệ yêu thương; Đi qua giông bão mình còn có nhau
Quảng Bình ơi... ơn lắm những dòng sông
Dẫu đục trong đầy vơi, dẫu mưa nguồn chớp bể
Nồng nàn yêu thương, bao đời nay vẫn thế
Cho mình được bên nhau, cùng Nhật Lệ ân tình
Giải phẫu một bông hoa
Trên chiếc khay bạc của bầu trời buổi sớm
Một bông cúc trắng
Nằm chờ...
Phơi bày những lát cắt mỏng tang của khối thịt hồng hào
Cánh hoa không còn là cánh hoa
Chúng là những thớ thịt mịn màng vừa được lột ra từ cơ thể mùa xuân
Chằng chịt gân xanh trườn trên mặt lụa
Mỗi nếp gấp là một tiếng kêu lặng câm trong gió
Của một vết thương đẹp đẽ đến tột cùng!
Cùng rất nhiều mùa hoa
dưới vòm mây những chùm mận nghiêng chiều
này màu trắng, tinh khôi hay mất mát
chúng ta đã chạm vào đã tan ra những mùa thương mến thanh xuân
mỗi hương sắc đều gọi tên kỉ niệm
như rực rỡ cúc vàng đại đóa cong cong từng cánh
xao xuyến thạch thảo những lần em đến
vừa sôi nổi vừa âu lo
Thơ trước thềm xuân
Anh đền cho em mùa xuân tròn trịa nhé
Để ngày nào cũng vui như ngày nào
Không khuyết hao không gió mưa bão tố
Biển thì xanh và núi thật là cao
Trời thật trong, không đâu mùi thuốc súng
Đất thật êm, không bia cỏ oan khiên
Anh đền cho em mùa xuân tròn đầy nhé
Trăng mật vàng, thuyền lượn hóa rồng bay
Em là hoa trên thảo nguyên vô tận
Anh là vòm sung sức...
Mượn em câu hát xuân này
Mượn em câu hát hò ơ
Mang về nhuộm tím vần thơ xuân này
Mượn em vị ấm bàn tay
Lúng la mắt chạm vào ngày xuân xưa
Mượn em thổn thức giọt mưa
Ôm hôn cả nỗi buồn chưa hết buồn
Mượn em cành bưởi gió luồn
Hương thơm tỏa ngát qua vườn nhà anh
Hát cùng những chồi xuân
Tôi đứng trên đồi và hát cùng những bông hoa
Mùa xuân vừa thức giấc
Cây lá xôn xao lời tình tự
Tôi gặp bình minh từ phía mặt trời
Trên cánh đồng hạt mầm gieo xuống
Bàn tay thảo thơm mười ngón xuân tươi
Người nông dân gieo ước mơ
Mùa xuân hát lên giấc mơ mùa màng nảy nở
