Quảng Bình ơi... ơn lắm những dòng sông
Dẫu đục trong đầy vơi, dẫu mưa nguồn chớp bể
Nồng nàn yêu thương, bao đời nay vẫn thế
Cho mình được bên nhau, cùng Nhật Lệ ân tình
Dẫu đục trong đầy vơi, dẫu mưa nguồn chớp bể
Nồng nàn yêu thương, bao đời nay vẫn thế
Cho mình được bên nhau, cùng Nhật Lệ ân tình
Ơi dòng Kiến Giang,
Ơi dòng Long Đại!
Bao đời chảy mãi về xuôi
Chảy mãi về xuôi, hòa lòng Nhật Lệ
Có phải ân tình từ điệu hò khoan Lệ Thủy
Hay cửa bể đêm ngày khao khát ngàn xanh
Mà những áng mây ngũ sắc bồng bềnh
Thổn thức hoài tận cùng cơn gió biển
Từng ngày nắng hồng trải mặt sông
Từng đêm trăng vàng lung linh huyền diệu
Mênh mang mái chèo, câu hò ấm lòng Nhật Lệ
Dẫu bao thăng trầm dâu bể
Sông vẫn bao dung, che chở những đời người

Những cánh đồng ngạt ngào thơm hương lúa
Đất ấm tình người, thêm thơm miền nắng gió
Cho em được về bên anh nơi quê mẹ yêu thương
Quảng Bình ơi... ơn lắm những dòng sông
Dẫu đục trong đầy vơi, dẫu mưa nguồn chớp bể
Nồng nàn yêu thương, bao đời nay vẫn thế
Cho mình được bên nhau, cùng Nhật Lệ ân tình
Đi qua giông bão mình còn có nhau
Thì thôi em nhé đừng buồn
Mai sau sẽ hiểu ngọn nguồn lạch sông
Trời cao biển rộng mênh mông
Làm sao thấu tận tấm lòng thương yêu
Thì thôi em nhé cuối chiều
Hãy vui với những cánh diều tuổi thơ
Cầu không, sông lại vắng đò
Chân trời vắng ngắt dày vò hoàng hôn
Thôi thì để nước mắt tuôn
Để em quên hết ngày buồn bên anh
Thôi anh đừng trách đừng hờn
Gió buồn trăng lạnh mây buồn trời mưa
Ngàn xanh còn đợi còn chờ
Trùng khơi con sóng vỗ bờ anh ơi
Đi qua giông bão cuộc đời
Mình còn một chút, chút thôi ân tình
Thì thôi anh nhé đừng buồn
Giờ em đã biết ngọn nguồn lạch sông
Đời còn lộc biếc chồi non
Đi qua giông bão mình còn có nhau.
N.Đ.Q
Thì thôi em nhé đừng buồn
Mai sau sẽ hiểu ngọn nguồn lạch sông
Trời cao biển rộng mênh mông
Làm sao thấu tận tấm lòng thương yêu
Thì thôi em nhé cuối chiều
Hãy vui với những cánh diều tuổi thơ
Cầu không, sông lại vắng đò
Chân trời vắng ngắt dày vò hoàng hôn
Thôi thì để nước mắt tuôn
Để em quên hết ngày buồn bên anh
Thôi anh đừng trách đừng hờn
Gió buồn trăng lạnh mây buồn trời mưa
Ngàn xanh còn đợi còn chờ
Trùng khơi con sóng vỗ bờ anh ơi
Đi qua giông bão cuộc đời
Mình còn một chút, chút thôi ân tình
Thì thôi anh nhé đừng buồn
Giờ em đã biết ngọn nguồn lạch sông
Đời còn lộc biếc chồi non
Đi qua giông bão mình còn có nhau.
N.Đ.Q
