mình hẹn nhau khi cỏ lên đồi xanh
châm nhành hoa nến tím
nơi cọng rêu mùa đông đã bạc ánh nhìn
đóa xuyến chi mọc từ khe hở thời gian
châm nhành hoa nến tím
nơi cọng rêu mùa đông đã bạc ánh nhìn
đóa xuyến chi mọc từ khe hở thời gian
vọng tiếng mùa
mình hẹn nhau khi cỏ lên đồi xanh
châm nhành hoa nến tím
nơi cọng rêu mùa đông đã bạc ánh nhìn
đóa xuyến chi mọc từ khe hở thời gian
em xuân nhảy nhót từng ngón non
nắng soi lòng tháp từng tia lạnh
trong phẳng lì sửa sang tìm một đường cong đứt gãy thật thà
ấm da thịt apsara
dưới chân dòng sông ôm ký ức xuôi về biển
chở tiếng chuông chùa không theo kịp một áng phù vân

mình không nói về một năm trôi ra sao
tay ấm lên từng đốt lặng
mây viễn xứ ôm trời nằng nặng
tóc chúng ta thêm nhiều sợi trắng
chỉ có nụ cười làm chứng
tuổi đậu hiền lên môi
ngày rót gió
mặt trời rót đỏ
mình rót lặng thinh
vọng tiếng mùa
