Biết dành cho mình phút yếu mềm sau một ngày gồng gánh
Không phải để đợi thế gian buông lời có cánh
Là để nâng gương, sửa tóc, mỉm cười...
Những người đàn bà ẩn mình trong bóng tối
Khi thành phố lên đèn
Người đàn bà lại muốn trở về trong bóng tối
Mọi bình yên đều ẩn sau những hào nhoáng bên ngoài...
Người đàn bà trông như ngây dại
Vẫn muốn quét nhà và lau chiếc khăn mịn màng trên khuôn mặt những
đứa con
Người đàn bà đi qua nhiều bão giông
Biết dành cho mình phút yếu mềm sau một ngày gồng gánh
Không phải để đợi thế gian buông lời có cánh
Là để nâng gương, sửa tóc, mỉm cười...
Có người đàn bà chỉ muốn ẩn mình trong bóng tối hết phần còn lại của
cuộc đời
Dù ngoài kia là bình minh rực rỡ
Là tưng bừng đông vui, là bất ngờ đón đợi...
Sâu thẳm trong trái tim
Người đàn bà chỉ cần chút bình yên.

Đi hái mùa xuân
Phố ngát hương,
Em ngát hương,
Tôi lộng gió giữa cao nguyên trùng điệp
Chiều Xuân Hương thơm bàn tay ngà ngọc
Vẽ thêm những con đường quanh co...
Phố mù sương và tôi ngẩn ngơ
Hơi thở loang ra trên mặt hồ lặng sóng...
Mùa xuân cất đi những bông mimosa cuối cùng vào trong ký ức
Đợi mùa sau...
Phố mang tôi theo cùng mối tình đầu
Rực rỡ những hàng hoa xác pháo
Những tiếng cười khờ khạo
Những run run của hò hẹn hôm nào...
Tôi đi dọc phố Mai Anh Đào
Có Thung lũng tình yêu ở đó
Phía đang đợi tôi bằng lời để ngỏ
Tôi đi hái mùa xuân...
Mùa của tôi
Mùa là tôi
Cho háo hức bừng lên trên từng bông phượng tím
Chiếc áo len cuộn tròn trong giỏ xe bịn rịn
Tháng ba về nồng ấm tay tôi...
Tôi hái những thanh âm từ phía đồi thông
Thầm thì những lời từ lâu không dám nói
Gửi một người vẫn đợi
Tất cả mùa xuân tôi....
T.T.T.T
