Người đồng mình
đi qua mùa mưa, đội nắng cháy da
bước chân quen lối mòn trên đá
lưng đèo, vai gùi cả trời mây
Người đồng mình đi qua mùa mưa, đội nắng cháy da bước chân quen lối mòn trên đá lưng đèo, vai gùi cả trời mây
Người đồng mình ăn cơm rừng, uống nước suối chân đất băng qua những con dốc dài những nếp nhà nhỏ giữa rừng sâu chứa cả niềm vui, cả nỗi buồn và ánh mắt sáng ngời không biết cúi đầu
Người đồng mình chẳng cần bạc vàng chỉ cần núi cao và sông dài cấy mùa bằng tay gieo yêu thương bằng tiếng hát để đất sống, để rừng xanh mãi
Người đồng mình lời ít nhưng tình nặng chân thật như đá núi mộc mạc như màu chàm trên áo cũ dẫu cuộc đời bao đổi thay
người đồng mình vẫn thế một đời sống cùng đất một đời sống cùng trời kiêu hãnh và kiên cường như ngọn núi quê mình không bao giờ ngã.