Thêm một bóng râm
Sớm ra, có người hỏi vọng vô nhà khi bắt gặp mạ đang quét lá giữa sân. Câu hỏi như mọi khi bởi thắc mắc của người ta về loài hoa lạ mà cả làng này hầu như chưa thấy bao giờ. Thực ra, cây cũng không hẳn hiếm lạ chi, chỉ là người quê mình chưa bao giờ thấy, cái gì chưa thấy chưa biết thường được hỏi dồn dập chẳng ý tứ. Em nói với mạ, hay mình treo bảng trên cây luôn, cho người ta khỏi hỏi....
Bước ngoặt
Một người đàn ông bước vào. Ông ta chắp hai tay trước ngực, bước đi chậm rãi, ánh mắt thấp thoáng sự dè dặt. Mái tóc bạc gần hết, nhưng dáng người vẫn còn giữ được nét cứng cáp của một thời từng trải.
Nỗi đau của mẹ
Bố ham chơi một thời sau ngày trở về từ cuộc chiến, dường như để bù đắp những tháng ngày mất mát quá nhiều trong bom đạn. Bà không nói, đôi khi chỉ thủng thẳng: “Nó là đàn ông, chấp nhận được. Chỉ sợ gái nạ dòng rồi, mà không biết phận đi mồi trai tơ!”.
Dòng sông giữa hai ta
Tôi đứng tần ngần hồi lâu trước cánh cửa gỗ màu cánh gián. Rồi tôi cũng quyết định mở ra cánh cửa thần kỳ tôi từng tưởng tượng từ đêm hôm trước... Căn phòng nhỏ chừng 12 mét vuông, bài trí hài hòa, ấm cúng. Có hoa tươi, có bàn làm việc, có một cuốn sổ giấy bìa màu hồng cùng cây bút bi để nghiêm ngắn phía trên.
CHIỀU BÀNG BẠC, Ô CỬA NHOÈ ĐI
Đàn dê về, tiếng lục lạc rinh rang. Dê nhỡ đi tìm cỏ ăn thêm. Dê tơ dụi sừng vào đá. Dê già vênh vang, lắc lư hạ bộ. Đèn tù mù sáng. Nồi canh sắn thịt vụn bốc khói trắng. Lũ trẻ tranh nhau vớt mỡ nổi trên mặt và lấy và để, chúng không biết người lớn đang rối như tóc người ốm.
Bên thềm xuân
Nếu không phải năm nhuận, có lẽ giờ này Hoài đã trên đường về nhà. Bao giờ gần Tết, mẹ cũng gọi điện liên tục hỏi khi nào về để mẹ ra đón.
Mùa xuân của cha
Trên chuyến tàu từ ga Đồng Lê vào thành phố Hồ Chí Minh, sau Tết Nguyên đán năm ấy, hành khách hối hả, chen chúc trong những toa tàu chật ních người và hành lý. Những chuyến tàu ra thường thưa vắng, còn tàu đi vào thì lúc nào cũng đặc quánh hơi người, tiếng nói, mùi quần áo mới cũ lẫn lộn - mùi của những cuộc chia tay...
Mở một cánh cửa
Bức tường của quán cà phê trang trí bằng những cánh cửa sổ gỗ. Chúng được dán dính lên tường, cố định bởi xi măng và đinh. Chúng không bao giờ được mở ra.
Hội làng
Thằng nhỏ bỗng nhiên trở về vào đúng ngày mọi người tập trung ở cổng làng chờ xem người ta dựng bạt hội chợ. Xóm nhỏ bờ sông qua những ngày ủ ê mưa thối đất đã được đánh thức bởi không khí mùa xuân và sự xuất hiện của thằng nhỏ sau hai mươi năm trời lưu lạc.
LONG LANH MIỀN BIÊN VIỄN
Gió lạnh như những lưỡi dao róc từng nhát lên da thịt. Đêm tối mịt, chực chờ nuốt chửng chiếc xe đang lầm lũi trên con đường độc đạo tiến về vùng biên viễn. Mặc cho chiếc xe cứ xốc lên dằn xuống, Định vẫn chìm vào giấc ngủ ngon lành. Trong cơn mơ màng, anh thấy một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
...
GIÓ VỀ THUNG NGƠNG
Tân xốc lại túi khi vừa bước đặt chân đến cổng đá. Mới đó mà đã bốn năm kể từ ngày anh được điều động và bổ nhiệm làm trưởng công an một xã giáp biên giới này.
