Ngõ là vệt lõm của thành phố
Xước vào mãi những lớp người
Thành ra ngõ bình thường ngày thường
Mặt người bình lặng ngõ tối dài
Gửi ra mặt đường giấc mơ
Đi ra đông người đang nói to
Đi ra những cuối ngày trở lại
Vệt ra vào đều đều im lặng
Tường lõm dài xước vệt ghi đông
Ngõ là vệt lõm của thành phố
Xước vào mãi những lớp người
Thành ra ngõ bình thường ngày thường
Mặt người bình lặng ngõ tối dài
Gửi ra mặt đường giấc mơ
Đi ra đông người đang nói to
Đi ra những cuối ngày trở lại
Vệt ra vào đều đều im lặng
Tôi vào ra ngõ dăm bận
Tần ngần nhìn cầu thang gỗ nâu đen
Còn từ thời đế quốc sài lang
Bần thần vuông đá hoa bao cấp
Vài ô bếp đôi lồng chim hót
Chớm một cảm giác ẩn náu
Chớm ý nghĩ rút lui
Chớm một buông tay
Hé một ý nghĩ ngõ con người
Ngõ hút bóng tôi dài tôi lách mình
Vẫn quệt phải mình như vệt tường xước
Tôi tự lõm con đường bản thân
Trong một ám thị cố thủ
Lãng đãng mùa mùa thành phố qua ngõ nhỏ
Thành phố lớn bay qua con người nhỏ
Vụt mãi đi những chớp mắt
Tôi bỗng muốn đứng trong ngõ kêu thét
