khuất sau gương mặt thời gian
hằng đêm tôi mơ thấy
bóng người xưa giong buồm ra khơi
và những tia sáng phản chiếu lên mặt nước
triệu triệu vì sao tinh tú vụt qua
Hòn
Dấu
Sáng nay
bất tận tiếng chim
ríu rít hoan ca trong khu rừng nguyên sinh
Ở nơi này
khuất sau gương mặt thời gian
hằng đêm tôi mơ thấy
bóng người xưa giong buồm ra khơi
và những tia sáng phản chiếu lên mặt nước
triệu triệu vì sao tinh tú vụt qua
Ở nơi này
bàn chân nào ông cha từng lặn lội
nẻo đường nào phủ trắng sương mai
Hòn Dấu
chứng tích thời gian
nơi sóng biển đẩy thuyền
nơi mắt ngọc soi đường cho những con tàu không số
buông neo
Hòn Dấu
đỉnh tháp đèn treo ô cửa mở
người đi xa vạn dặm chưa về
con sóng trắng vỗ vào ghềnh đá
hoa đại già thơm trong gió khuya.
Trà muộn
Bông hoa khe khẽ nở
ly trà khe khẽ dâng hương
đợi người trong chiều hoàng hôn sẫm bóng
căn phòng khép mở mi khuya
tĩnh lặng nhìn bóng ta
dìu dịu đèn đêm
rơi trên ô cửa
phố khuya
nhiều nỗi buồn chẳng thể đặt tên
trắng như màu tóc
ngõ vắng đìu hiu
tiếng vĩ cầm run lên nức nở
ta nghĩ về nhau theo tiếng nhạc cuộc đời
từng giọt sương đêm
ngủ trên vai em
về
từ ngọn đèn ngược sáng.
Đ.T.H
