Thêm một bóng râm
Sớm ra, có người hỏi vọng vô nhà khi bắt gặp mạ đang quét lá giữa sân. Câu hỏi như mọi khi bởi thắc mắc của người ta về loài hoa lạ mà cả làng này hầu như chưa thấy bao giờ. Thực ra, cây cũng không hẳn hiếm lạ chi, chỉ là người quê mình chưa bao giờ thấy, cái gì chưa thấy chưa biết thường được hỏi dồn dập chẳng ý tứ. Em nói với mạ, hay mình treo bảng trên cây luôn, cho người ta khỏi hỏi....
Cúi đầu dưới mái hiên
Từ lúc trăng treo ngọn cau tới khi đám mây mù bao phủ, bầu trời chỉ còn một quầng sáng mờ mờ, má vẫn ngồi đung đưa ở chiếc xích đu sát tường bên hông nhà. Phúc hai lần nhắc má vào ngủ, ngồi chi khuya muỗi cắn, lỡ sốt xuất huyết lại khổ. Má ậm ừ cho qua chuyện. Tiếng thở dài chảy trôi cả đêm. Chắc má còn...
Ngày gặp lại
Thắng dụi tàn thuốc xuống nền gạch, bàn tay hơi run. Anh nhìn xa xăm, nơi khoảng nắng đang chảy dài qua hiên nhà, như thể chỉ cần bước thêm một bước nữa là chạm vào quá khứ mà anh đã trốn tránh suốt nửa đời người.
Bốc hơi
Nàng biết, sẽ có tiếng xì xào. Mẹ nàng sẽ khổ đau. Anh chị nàng sẽ xấu hổ. Nhưng tại sao họ cứ luôn muốn sống thay những gì đáng lẽ ra chỉ thuộc về cuộc đời nàng nhỉ. Nàng vẫn học đại học, vẫn dành ba ngày để đến bệnh viện sinh con. Và chăm chút sinh linh ấy theo cách đã từng chăm sóc một bông hoa. Hát....
Thầy giáo trường làng
Từ cửa sổ lớp học nhìn ra xa có thể thấy một trảng cát dài bất tận. Vĩnh luôn nghĩ trảng cát ấy mênh mông như thể nỗi hoang mang vô định của mình, dài và hình như không biết đâu là kết thúc.
Ô cửa hướng Đông
“... Ít nhất phải có một cửa sổ hướng đông. Sáng ra, mở cửa một cái là nắng chạy ùa vào. Sáu giờ kém là phòng đã sáng choang lên. Ngay ở đó sẽ treo một giỏ cây, em thích cây thôi chứ không thích hoa. Cây gì thì chưa nghĩ ra, nói chung cứ cây lá nhỏ tí ti là em thích. Anh biết không, cái cửa sổ đầy...
Tiếng gió
Phải mất hồi lâu, tôi mới chợp mắt. Hành khách cạnh tôi sở hữu những thứ rất kỳ quái. Chỏm tóc trắng nằm ngay trước trán, mày ngắn củn, đôi mắt dựng lên. Mỗi lần gã đi, chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ gã đang tìm đường lên trời.
Đồng tháng ba sương bắt đầu lên
Theo lời anh Cu thì bu anh chết vì đi vớt củi nhưng bà tôi bảo không phải, chết vì đói chứ củi đuốc gì. Bu nó dân thuyền chài, từ trên mạn theo lũ dạt về, thấy đến tháng đẻ mà còn lênh đênh bà mới bảo thôi lên bờ, đất vườn nhà tôi đấy, khoanh lấy một góc, nhờ ba bề xóm làng dựng tạm cái lều, lúc...
À ơi bên ấy trời đổ mưa*
Họ đến chốt trung chuyển này lúc hơn 5 giờ chiều. Ánh nắng đầu thu bắt đầu dịu, chênh chếch vệt úa vàng xuống đoàn người mỏi mệt tạo thành những chiếc bóng đổ dài, đan vào nhau bất tận trên quốc lộ hoang hoải.
Gió chàng Bân
Ngọc đọc chậm, có trang thì viết nhật ký từ gia đình đến câu chuyện với khách, có trang ghi thơ, không biết có phải của bác hay không. Ở một trang ố vàng, nét bút mực học sinh cách hơn chục năm về trước: “Ngựa trắng ba lần hí, trời xanh không vẩn mây/ Bân sơn ba tầng cỏ mọc thơm/ Ngang qua đây nghe gió reo thầm/ Tiếng...
Những vảy
Đâu phải ai cũng đi câu vì cá.
