Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Tổ quốc; Con theo cha giữ nước phía biển Đông
Tổ quốc là cây lúa
Chín vàng mùa ca dao
Như dáng người thôn nữ
Nghiêng vào mùa chiêm bao
Cổ tích xưa có một nàng công chúa
con ơi con gái của cha
con giơ ngón tay như cánh buồm đón gió
cuộc đời thêm một thiên thần bé nhỏ
cha thả theo con câu thơ ngàn sóng vỗ
đẩy chiếc thuyền con đi
Chiếc gậy Bác Hồ
Quá nửa đời người, được tới Thủ đô
Nhìn chiếc gậy, bỗng từ sâu thẳm vọng
Thời gian mở đến mạch nguồn cuộc sống
Con nhận về từ dấu gậy đầu tiên…
Mẹ là Mẹ của chúng tôi; Ghi ở Côn Đảo
Con đi Mẹ chẳng phân vân
Ngày vui chiến thắng
Mẹ lần trang thư
Nỗi đau đau đến nát nhừ
Một mình một bóng Mẹ giờ đơn côi
Hoa hồng và ra hoa màu môi đỏ; Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Chùm nhện già dời tổ
Chúng nhớ mùi khói bay lên, con kịp làm bếp mới
Chái bếp mênh mông
Con úp mặt thổi
Hoa trong ánh lửa bao nhiêu đợi chờ
Hoa trong mỗi mái chèo bớt dần nghèo đói
Chái bếp đượm mùi
Sao mẹ lại rời con?
Không tọa độ
không biến mất nhưng không ai tìm thấy
người im lặng dưới tán cây
bình yên nào ngồi xuống
bình yên nào đứng dậy
bình yên nào vẹn nguyên
chân trời như nhiên nắng
bỏ mặc sự tìm kiếm của thời gian
nỗi nhớ dày lên sau sần sùi lớp vỏ
câu chuyện tự làm đầy chính nó
Tháng Giêng
Ngày cũng non theo từng nét chữ
Em gõ thời gian phím nhỏ reo
Câu thơ neo theo cánh gió
Hái vầng trăng tròn ướp tháng giêng.
Nhân hình cũ; Gọi tên
và có ai gọi bằng
một bản ngã
vừa rơi…
Tầm xuân; Khai bút
vẫn không thôi tìm lối sáng
vẫn bồi hồi giữa mọi hoang mang
rồi tất cả thu về lòng tay mẹ
khi lối đi đã đến tận cùng
