Ngoái lại Tết cũ
Trong gia đình tôi, mỗi thế hệ có một ký ức riêng về cái Tết cổ truyền. Với đứa trẻ nhà quê như tôi, đọng lại phần nhiều trong nỗi nhớ thì Tết là những ngày vui tươi, háo hức của trẻ con nhưng là triền miên những lo toan, bận rộn của người lớn.
Nỗi một mình
Ngôi nhà nhỏ nằm lùi trong góc đường quê nên bị che khuất bởi những mái nhà lúp xúp xung quanh. Lối vào cổng, cỏ dại mọc đầy. Đón chúng tôi là đống củi chất lộn xộn trước sân và một bà già ngồi trên yên ghế, đưa mắt bâng quơ ngó mây trời.
giữa núi rừng Trường Sơn
Người ta ví sông Long Đại như con rồng lớn để thấy được sự hùng vĩ của nó. Thực ra sông Long Đại có nhiều tên gọi khác nữa. Đó là Đại Giang, là Nguồn Côộc. Gọi là Đại Giang vì đây là con sông lớn nhất, hoành tráng nhất chảy xuyên qua giữa rừng Trường Sơn hùng vĩ.
Ngó về quê mẹ
Chiều cuối năm, phố yên tĩnh quá. Sân thượng thoảng hương thơm những nụ mai vừa hé trong sương giá. Xa xa phía đầu nguồn con sông ướt sương, những ngọn đồi tím mờ tỏ.
