Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Muộn với sông Hương; Người đàn bà lạnh câm hơn đá
Ngược về tháng năm tìm lại dấu chân mình bên mép nước
Sợ chạm phải tâm sông
Rồi dậy sóng lòng
Có cơn rét đứt thịt da thuở nào tóc thề còn ngang vai áo
Chỏng chơ gầy một dáng hạc mai…
Hạt mưa
Đi qua hết cả cuộc đời
Mà không đi hết hạt trời trắng mưa.
Khóc giữa mùa hoa
Chỉ vậy mà thôi
Chỉ vậy thôi
Để ai đến cuối đường đời
Hồn hoang về nơi đất mẹ
Nhặt cánh hoa tàn
Khóc nhớ mùa hoa.
Tự nhiên: Phiên bản
muốn cân cái bóng của mình
bạn hãy bắt đầu từ giọng nói
Giao mùa
nét vẽ trở mình như canh bạc
đằng sau giấc ngủ lên men
nghe thì thầm giao cảm
đất trời vào xuân.
Vọng tiếng mùa
mình hẹn nhau khi cỏ lên đồi xanh
châm nhành hoa nến tím
nơi cọng rêu mùa đông đã bạc ánh nhìn
đóa xuyến chi mọc từ khe hở thời gian
Như có tiếng mẹ khi mùa xuân về
Đêm tách vỏ tiếng lộc cựa mình
muôn hoa hé nụ
những giọt sương đựng vốc xuân thiêm thiếp
chờ bình minh
ươm vàng trong nắng lung linh
Những người đàn bà ẩn mình trong bóng tối; Đi hái mùa xuân
Người đàn bà đi qua nhiều bão giông
Biết dành cho mình phút yếu mềm sau một ngày gồng gánh
Không phải để đợi thế gian buông lời có cánh
Là để nâng gương, sửa tóc, mỉm cười...
Trong sương; Thinh không
Rời rạc những lời hẹn chẳng phải sau cuối
Ngằn ngặt người bước chân không mỏi
Con đê dài hun hút
Tiếng chuông chùa đâu đó buông lơi
