Nửa mùa thu; Cát ngồi bên cát
còn nửa mùa thu năm nọ
mình rót vào nhau cạn đáy đêm khơi
kệ mùa chi thập thò ngoài cửa
mái ngói nhấp nhô
lợp nghĩ ngợi lên nhau
Nụ hôn
Trong thế giới không có ánh đèn
lần lượt các nụ hôn ra đi
để lại những bàn tay
nắm chặt nhau đến nghẹt thở
Quy Đạt ngày về; Chiều Mỹ Cương
Đêm vẫn sương giăng đầm mái phố
Trập trùng đá núi buốt hơi trăng
Ba Nương vẫn gió miền lau lách
Ngô đồng mấy cội vẫn trầm ngâm...
Mỗi ngày Tổ quốc sinh ra
Từ nghìn năm vạn tay chắn sóng
Đắp nên dọc biển nước non tôi
Từ lớp lớp người đi khói lửa
Tổ quốc không ngừng sinh ra
Trăng khuyết trăng đầy
Đôi vai mòn khuân mảnh trăng non
Cặp gót trần
Sấp ngửa
Chợ làng chợ huyện
Sự im lặng của bài thơ
Thơ,
là sự im lặng
có lẽ chẳng ai nhận ra
lúc 5h giờ chiều
Bầy cừu lòng tôi
Những đụn mây chờ cháy nốt
khi bầy cừu cuối cùng rời đi
tôi ước là đám bụi lầm lên dưới chân của chúng
rực rỡ trong nắng cuối ngày
Ý nghĩ từ đất này
Tôi đứng trên đống ngói ngôi nhà khói bám sạm đen/
trên lô-cốt vỡ đôi bày trơ cốt thép/
trên chiếc máy bay F.105 nửa thân vùi dưới đất/
trên vai những chiếc xe tăng M.48 nằm câm/
trên xác tàu chìm sóng gầm giận dữ nơi ngã ba sông
