Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Có những cung đường sau chiến tranh
Các anh các chị nằm đây
Xa quê mấy trăm cây số
Những nấm mộ lặng im
Không đòi ai thắp hương
Không đòi ai xây tượng đài Tổ quốc ghi công
Không nói được lời nào
Lau mộ cho các anh các chị
Những nén hương chúng tôi khấn lạy
Có những cung đường sau chiến tranh như thế!
Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
như thế này; trước một ngày đầy nắng
cách đó không xa
ngay trước cú nhảy vọt của con tắc kè đầu lửa
những đốm hoa mào gà nức nở
cái bóng của người vừa rời đi làm rơi ra thứ nỗi buồn chật chội
trước một ngày đầy nắng
Sau những ngày bão lũ
Tôi thấy dòng sông chảy mê man,
trên cánh đồng đã gặt trống,
tiếng ếch nhái kêu rền,
những đốm lửa cháy lập lòe từ lốp xe đạp
trong đó có tôi đang cầm giỏ đựng cá,
dần nhòe đi những đường chân trời
trong những ngày mưa gió thật nhiều,
các anh về làm ấm lại xóm làng
và gió thổi phủ lên những ngôi mộ cỏ lau và tiếng chim
chóp quạch gọi tôi về,
nước mắt của...
Không đề I; Rặng buồn
Một rặng buồn rũ theo ta mải miết
Trời quá xanh
Nắng quá trong
Tìm một hạt sương ta tìm một hạt
Chiều chiều
Chiều chiều mặt trời kiên nhẫn lăn vòng chậm rãi
Những ráng vàng lững thững vương qua mặt nước
Chiếc phao im lìm bất động
Ông ngồi đấy
Như pho tượng in vào nền trời xanh...
Tắm tiên
Em đừng hát
Để da trắng dưới nắng ngần lên tiếng hát
Em đừng múa
Để áng tóc vờn suối múa thay
Hoa nguyệt quế trong đêm
Đêm nay sương phủ sớm
Ưu tư rỏ hạt
Hoa như trăng hồi cung
Cung điện vô tình
Dẫu chia ly
Dẫu thành truyền thuyết
Vườn đêm nay phủ bạc
Dẫu gì nhân thế
Tiếng gọi; Về thăm ngoại
Chiều nay con về mưa thưa mái tóc
Năm tháng xa quê đêm mơ tiếng ngoại
Tất tưởi tìm con khi ráng chiều mỡ gà
Và chiều nay
Ngoại không còn nữa ngồi bậc cửa
Nhổ sợi tóc xanh cuối cùng sót lại
Thắt thành chiếc thòng lọng
Cho con buộc cành tre đi bắt chuồn chuồn
Nhớ gì như nhớ ca dao; Hồng
Sinh từ nguồn mạch ca dao
Tôi như trăng mọc chỗ nào có em
Nợ nần chi buổi tròm trèm
Củ khoai vùi đất cũng thèm số dư
