Quảng Trị bong gió Lào
mà em vẫn giòn thế
giọng ngọt như chè quê
tô cháo canh ngày nắng
ớt đỏ như môi người
Ái Tử ngày nhớ mẹ
đường Chín tràn mây bay
Sông
tơi bời mà trôi…
mà sông vẫn xanh thế
Quảng Trị bong gió Lào
mà em vẫn giòn thế
giọng ngọt như chè quê
tô cháo canh ngày nắng
ớt đỏ như môi người
Ái Tử ngày nhớ mẹ
đường chín tràn mây bay
em qua cầu Mỹ Chánh
phía Đông Hà mưa rơi
Hiền Lương chiều cát trắng
sông tơi bời mà trôi
Quảng Trị đêm rất sâu
sóng ập òa Cửa Việt
người ngồi như vọng phu
nón âm thầm mà trắng
những hàng bia tít tắp
những ngôi mộ im lìm
hàng vạn ngôi sao đỏ
sư đoàn vừa điểm danh
bạn khóc ngày trở lại
cuộc đấu tăng năm nào
chiều nghĩa trang rất chậm
mắt dõi vào hư vô...
Những người lính năm xưa
trở về dòng sông cũ
hoa thay người trôi mãi
Thạch Hãn ơi “đò lên”*
----------
(*) Một câu thơ của Lê Bá
Dương
một buổi chiều rất chậm
một con đường rất xa
một cái nhìn rất lạ
một trái tim rất già
một bờ sông mốc thếch
nôn nao góc phố buồn
một giấc mơ tóc rối
em đờ mi gạc xông
thôi về xanh xao gió
thổi nhau về hư vô
cứ như không như có
những vệt mòn bâng quơ
ta nhìn ta thấy lạ
thôi đành một năm qua...
ta thấy ta rất nhạt
ngày dài như... hôm qua...
V.C.H
05/01/2026
