Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Mượn em câu hát xuân này
Mượn em câu hát hò ơ
Mang về nhuộm tím vần thơ xuân này
Mượn em vị ấm bàn tay
Lúng la mắt chạm vào ngày xuân xưa
Mượn em thổn thức giọt mưa
Ôm hôn cả nỗi buồn chưa hết buồn
Mượn em cành bưởi gió luồn
Hương thơm tỏa ngát qua vườn nhà anh
Hát cùng những chồi xuân
Tôi đứng trên đồi và hát cùng những bông hoa
Mùa xuân vừa thức giấc
Cây lá xôn xao lời tình tự
Tôi gặp bình minh từ phía mặt trời
Trên cánh đồng hạt mầm gieo xuống
Bàn tay thảo thơm mười ngón xuân tươi
Người nông dân gieo ước mơ
Mùa xuân hát lên giấc mơ mùa màng nảy nở
Xuân đào
Tượng hình rừng núi vào phòng
Như chính hoa mới là người chủ
Bâng khuâng tự mình nhận ra
Lần hồi gõ cửa đi thăm hỏi
Cho tôi tìm năm sớm đang về
Thanh thanh cành nhánh đường trời
Mỗi nụ thắm chỉ dấu đường người
Trông hoa mà tỏ đường mình
Chóng mặt tháng ngày chen chúc
Ấy chà chà
Tám năm nữa tháng chạp mới có ngày ba mươi
Tết Nguyên Đán đến sớm một ngày
người bán buôn thiếu đi một phiên chợ
buồng chuối non có lớn kịp để cúng thờ
một ngày là hai mươi bốn giờ
Sông trăng Nhật Lệ
Bồng bềnh trăng
Bồng bềnh sông mây
Ơi Nhật Lệ giấu ngày vào đêm
Bồng bềnh trăng
Bồng bềnh sông mây
Ơi Nhật Lệ giấu trăng vào ngày
Bồng bềnh trăng rơi trăng rơi
Ngày trở lại Đồng Hới
Tựa con kiến bò quanh vành dĩa
Đủ một vòng lại chạm khởi đầu
Tôi cũng thế, những năm dài phiêu bạt
Về quê nhà khi tóc đã gió sương
Hôm nay như người khách lạ
Giữa quê mình ngỡ nơi nao
Tôi lần lại góc phố con đường
Mái nhà xưa đã vươn thêm tầng cao
Gửi ngoài đảo xa
Bằn bặt mây
Bằn bặt gió
Đảo như chiếc neo đất liền
Mấy mùa xuân qua vội
Én biển chao nghiêng
Những khói sương nồng nàn vị muối
Bên ướt mẹ nằm
tuổi thơ tôi chưa từng nghe mẹ khóc
chỉ thấy mồ hôi và chiếc áo bạc màu
gặp chuyện buồn
nước mắt lặn vào trong
mẹ cũng chưa từng thở than
mùa đông cấy thuê mùa hạ gặt mướn
gạo đong từng lon nuôi con mong lớn
Xuân
Sương mỏng ban mai
vẽ màu trời ngọc bích
nương chén rượu quê rót nhẹ năm dài.
Phong Nha dậy mùi rêu ấm
nước xanh thoảng tiếng bình yên
ai đứng bên bến sông Chày lặng lẽ
xuân về trong mạch đá nghìn miền.
Chợ đình*
Chợ Đình mở lúc nửa đêm
Mồng Ba ngày Tết, đến phiên lại về...
Bích La Đông - một miền quê
Du xuân kịp chuyến đường khuya một mình
Nến nhang đốt giữa sân đình
Thiệt hơn trút hết sự tình cùng ai
Sương rơi lạnh ướt bờ vai
Giọt xuân rắc trắng lối hoài niệm em
