Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Sách cổ
Tôi cũng sẽ dạy con cháu rằng
Những trang sách ngủ yên trong ống nứa
Giắt trên lưng đời đời con cháu Bàn Vương…
Những trang sách tạo tác cốt cách Dao nhân
Vượt tăm tối mang giấc mơ tổ tiên đi khắp thế giới
Những trang sách không lên trời
Theo hồn ma ngang cửa mơ về Dương Châu(*)…
Mưa trúc; Trên bến sông mùa khô
đã trôi bao mùa thu qua
xa kia cánh đồng hoài vọng
rau khúc cũng rũ buồn
có phải chú dế ngập ngừng hát trong cỏ
ru cả triền đê
đang thức chờ một cơn mưa trễ hẹn
Vẻ đẹp; Với biển
Những mỏm đá kiên nhẫn ngàn đời
như mỏ neo chờ đợi
hòa vào biển triệu niềm mòn mỏi
lắng đọng mênh mang xa tắp cát vàng
Chỉ có hàng cây dầu dãi hiên ngang
mùa này xanh đến lạ
bậc bậc thềm rêu, li ti hoa dại
dẫn lối vào cổ tích xưa...
Tiếng dương cầm; Lóe trắng
chỉ khi viết về em
tôi mới nghe tiếng dương cầm mọc ra
từ các ngón thơ
bồi đắp thính lực như loài bướm đêm
Galleria mellonella
em có nghe tiếng dương cầm nói gì không
còn thơ là còn thương.
Hoa trong nhà cổ; Hoa gạo
trong căn nhà cổ
ta cắm một bình vụn vỡ
bồi hồi
cất chuyện tháng, năm...
Khúc hát khi say; Ngày của nàng
Ngày của nàng thế giới lao xao
khuấy theo chiếc đũa
Rồi trở nên tinh tươm
Nhành thạch thảo trên bàn tươi lâu
Tím dịu dàng từ kiếp trước
Thuở dáng gầy còn đó dư hương.
Đôi môi; Xoay
thế này em hiểu tôi chưa
nếu còn xoay nữa hãy chừa tôi ra
bao giờ chê chán người ta
số em rỉ rét sẽ là phận tôi.
Chơi ném lia thia; Chân thật Thị Mầu
Cuộc chơi bắt đầu
ném ngang không ném dọc
hai, ba lần lặn
một lần nhảy
đơn giản thế cũng phải học
Ông cùng cháu
chơi thia lia.
Hẹn ước
Chẳng đợi đến kiếp sau
Mình cắm rễ trần vào sâu lòng đất nứt
Cứ dầm dề ngập úng
Cứ rạc người hong bấc cuối thu
Vạt phù sa tươm máu
Vẫn siết chặt tay
Hẹn nhau.
Về làng
Tôi về tìm lại bến sông
Ngày xưa tôi đã đợi trông một người
Làng tôi nay khác xưa rồi
Chẳng còn dáng cũ từ hồi tôi xa
