Bài thơ không lời
em như bài thơ không lời
trôi trên biển vắng một đời phù dung
bơi cho đến tận vô cùng
dạt trôi cuối bãi tương phùng đầu non
trôi chưa hẳn mất hay còn
biết đâu bến đục bến trong bể đời
dễ gì sóng vỗ ngàn khơi
cứ trôi về phía chân trời mà yêu.
Vườn cũ
Vườn cũ nở đầy hoa dại
lối đi cành lá ken dày
mỗi năm một xa xôi
thưa nhặt lần về thăm mẹ
nhà xưa vẫn thế
rêu xanh mái ngói, rêu xanh tường vôi
những ao ước trong đời
như hàng cây lặng thầm năm tháng
con cúi đầu lạy sông
con cúi đầu lạy sông
lạy ngọn nguồn Trường Sơn hùng vĩ
đi tự thuở hồng hoang triệu triệu năm ư dư bộn bề ánh sáng
tả hữu rừng đồi mênh mếnh nhùng nhằng rung
Hương xuân
Ta ngỡ xuân này sẽ muộn sang
Giá rét cuối đông vẫn phũ phàng
Sớm nay chợt thoáng làn hương nhẹ
Mới biết mai đang trổ nụ vàng.
Gặp mình ở Trường Sa
Trường Sa đón chúng tôi
bằng cơn mưa rơi xuống
bao ngày dài biển khơi khô khát
mưa chiều về dâng xanh
Từng vỏ sò sóng khơi xa trau chuốt
tựa những mảnh thời gian
chàng lính trẻ cất vào túi ngực
tình yêu là điều bình dị
mà hiểu được cả lòng biển sâu
Anh à, hãy đưa tay cho em!
Cái rét mướt thấm vào da thịt
Tháng 12 đã bước vào nhà
Nên anh ạ
Nhớ là thèm hơi ấm
Hãy nói lời hạnh phúc bởi vòng tay
Trong mưa phùn lạnh lẽo bay
Ngả nghiêng những lối mòn cỏ dại
Những phố xá dường như chật lại
Hơi ấm tràn những đôi bàn tay
Giao thừa nhớ Bác
Giao thừa lại đến, Bác ơi!
Đã nghe thời khắc đất trời vào xuân
Xưa, giờ đợi đón thơ ngân
Dịu hiền giọng Bác, cung trầm, cung thăng...
trong vườn
hương thơm vỗ khắp vườn lời từ biệt
trái thắp lên dạ yến
sắc đỏ treo cây
hồi nào chát ngầm
hồi nào chua khé
mật tươm phút này
Chuyện tình đất và nước; Hạ thương
Anh kể để em nghe / Chuyện tình Đất và Nước / Dệt đan lời hẹn ước / Mãi mãi chẳng rời nhau / Nước... biển rộng, sông sâu / Hòa hồn vào hương Đất / Dẫu mặn mòi, thơm ngọt / Vẫn suối nguồn yêu thương
Mắt bão
Những cánh tay hung hãn giằng giựt sự sống đang bám víu mặt đêm
Mưa nóng sôi trong mạch gió
Họng thét gào lửa hận biển khơi
Tay bóp vụn bình yên
Tay xé toang mành thơ mỏng
Củ hành
Mỗi cuộc trò chuyện
của chúng ta
là một lần cởi vỏ
Áo quần son phấn vài lớp vải lớp sơn
chiều sâu tâm hồn
thăm thẳm
