Giới thiệu
Tin tứcSự kiện & Đối thoại
Sáng Tác
Nghệ thuật
Lý luận & Phê bìnhNgười & Đất quê hương
MultiMedia
Zalo

Đung đưa giàn mướp sau hè

HOÀI THANH    22/07/2026    136
Giàn mướp dịu dàng dưới ánh nắng chói chang, giấu cả những nỗi đau vừa qua ngày bão đổ, vươn đám lá non quấn quýt đầy sức sống, thả những chùm hoa chúm chím, rung rinh vào không gian. Cha kể rằng cả tuổi thơ của cha mát rượi dưới giàn mướp. Những bữa cơm chiều đạm bạc thanh sơ, những đêm trăng soi sáng tỏ mặt người, cả nhà lại quây quần giữa dịu dàng, đầm ấm.

Đã bao mùa hoa mướp trôi qua, tôi không còn nhớ nữa. Lâu lắm rồi miền kí ức sâu thẳm trong tôi chợt thức giấc, sáng bừng như mới hôm qua... Ngược dòng thời gian chở đầy kỉ niệm. Tôi lại về bên mái nhà xưa. Nơi ngõ nhỏ bộn bề xiên xiên bóng nắng. Nơi có giàn mướp xanh rờn tỏa bóng mát dịu êm. Cha đang ngồi bên bậc thềm xưa, ấm trà chiều vấn vương mùi khói bếp, trầm ngâm trong mênh mang của những ngày xưa cũ…

Giàn mướp dịu dàng dưới ánh nắng chói chang, giấu cả những nỗi đau vừa qua ngày bão đổ, vươn đám lá non quấn quýt đầy sức sống, thả những chùm hoa chúm chím, rung rinh vào không gian. Cha kể rằng cả tuổi thơ của cha mát rượi dưới giàn mướp. Những bữa cơm chiều đạm bạc thanh sơ, những đêm trăng soi sáng tỏ mặt người, cả nhà lại quây quần giữa dịu dàng, đầm ấm.

Ngày còn nhỏ, tôi vẫn thường theo chân cha ra vườn. Khi ấy, giàn mướp chỉ mới là những dây leo mảnh khảnh, bám víu vào cọc tre dựng vội. Cha bảo, trồng mướp không khó, nhưng phải kiên nhẫn. Tôi chẳng hiểu hết lời cha, chỉ thấy bàn tay chai sần của ông nhẹ nhàng vun đất, buộc dây như đang chăm chút cho điều gì đó rất đỗi thân thương.

Những sớm mai, khi sương còn đọng trên lá, cha đã ra vườn. Ông cẩn thận tưới từng gốc mướp, kiểm tra chiếc lá non. Tôi nhớ dáng cha lom khom dưới giàn, ánh nắng len qua kẽ lá chiếu lên mái tóc đã điểm bạc. Có khi, ông gọi lại, chỉ cho tôi xem những nụ hoa vàng bé xíu vừa hé: “Rồi vài hôm nữa thôi, hoa sẽ nở rộ, đẹp lắm con à” - Cha nói, giọng trầm ấm.

Và đúng như lời cha, giàn mướp nhanh chóng phủ kín một khoảng trời sau hè. Những dây leo vươn dài, quấn quýt tạo thành mái vòm xanh mát. Hoa nở vàng rực rỡ, như những đốm nắng nhỏ rơi xuống khu vườn. Mỗi lần gió thổi, cả giàn đung đưa, lá xào xạc như bản nhạc quê hương dịu dàng.

Tôi thích nhất là những trưa hè. Trong tiếng ve râm ran, tôi nằm dưới giàn mướp, nhìn lên khoảng trời xanh lấp ló sau tán lá. Thỉnh thoảng, cánh hoa rơi xuống, chạm nhẹ vào má mang theo mùi hương thoang thoảng. Cha ngồi gần đó, đan lại chiếc rổ cũ hay sửa sang vài vật dụng. Không cần nói nhiều, chỉ cần có cha trong khoảng không gian ấy, tôi đã thấy đủ đầy.

Mướp vào hè gặp mưa như được tiếp thêm sức lực. Những chùm hoa ngậm nắng nở đầy giàn. Ong bướm kéo từng đàn bay lượn tung tăng. Những người bạn chiến đấu của cha nhẹ bước dừng chân, uống với cha chén trà. Chuyện đông tây kim cổ, chuyện chiến trường ác liệt như vẫn còn văng vẳng đâu đây.

Bọn trẻ con chúng tôi rủ nhau tụ tập dưới bóng râm, chơi ô ăn quan, đánh chuyền. Tiếng cười nói lanh lảnh, vỡ cả trưa hè, loang trong nắng, vang xa tận cuối ngõ.

Rồi mướp bắt đầu ra quả. Những trái mướp non treo lủng lẳng, xanh mướt và mát mắt. Cha vui lắm, mỗi lần thu hoạch lại gọi tôi ra khoe: “Mướp nhà mình ngon lắm, ăn vào là nhớ mãi”. Những bữa cơm giản dị với canh mướp nấu tôm, có lẽ vì thế mà trở nên ấm áp.

Thời gian trôi đi, tôi trưởng thành và lên thành phố. Giàn mướp vẫn ở đó, còn cha thì ngày một già đi. Tôi không còn nhiều dịp ngồi dưới giàn mướp như xưa, cũng không còn theo cha ra vườn mỗi sáng. Những cuộc gọi vội vàng, những lần về thăm chóng vánh… tôi cứ nghĩ rằng mọi thứ vẫn sẽ như vậy, rằng cha vẫn luôn ở đó, bên giàn mướp sau hè.

Cho đến một ngày, cha không còn nữa.

Tôi trở về trong buổi chiều buồn lặng. Giàn mướp vẫn xanh đung đưa trong gió như chưa từng có sự đổi thay. Nhưng phía dưới giàn, khoảng trống nơi cha từng ngồi bỗng trở nên rộng lớn. Tôi chạm vào những dây mướp, thấy lòng mình nghèn nghẹn. Dường như từng chiếc lá, bông hoa vẫn còn lưu giữ hơi ấm của cha.

Tôi bắt đầu chăm sóc lại giàn mướp như để níu giữ ký ức. Những động tác vụng về ban đầu dần trở nên quen thuộc. Tôi học cách tưới nước vào mỗi sáng, cách buộc lại những dây leo, cách chờ đợi những nụ hoa nhỏ bé xuất hiện. Và rồi giàn mướp lại nở hoa vàng rực như năm nào.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra điều cha từng nói về sự kiên nhẫn. Không chỉ là trồng cây, mà còn là cách người ta gìn giữ những yêu thương.

Giàn mướp sau hè vẫn đung đưa theo gió, như nhịp thở chậm rãi của thời gian. Cha đã đi xa, nhưng hình bóng ông dường như vẫn còn ở lại nơi này, trong từng tán lá, bông hoa. Với tôi, giàn mướp không chỉ là góc vườn mà là cả miền ký ức dịu dàng, nơi tuổi thơ vẫn còn nguyên đó…

H.T